Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

Lại nghe nói

Nghe nói lụa Vĩ hoa
tám sợi dệt thành!
mười sáu sợi dọc,
hai mươi bốn sợi ngang.
Lụa dệt ra mềm như nước
Trong, mượt như mây.
.............................................
Anh không có ở đây,
Lụa Vĩ hoa em mặc cho ai ngắm?

Ngổn ngang sợi dọc
Nhàu nhỉ sợi ngang
Tình đã trôi lang thang
Cần gì đan vào nhau
Sợi ngang, sợi dọc!

Lụa Vĩ hoa óng màu tơ ngọc
vàng sóng sánh nắng thu
vấn vít bước chân ...
Em sang đường bối rối bàn tay
Khép đôi tà áo

Kỷ niệm đã xa.... như là mộng ảo
Đêm đã mông lung như lòng kiêu ngạo
Chỉ còn giấc mơ bay chập chờn... tà áo lụa Vĩ hoa.
                                  04/2015

Nghe nói

Nghe nói : Cây Hương bồ, lá hương bồ,
Quấn chặt nhau không rời.
Cả đời vấn vít.....
Xin cho Thiếp hỏi: Cái gì Chàng thích
Nguyện dâng chàng tâm tư.....
                          03/ 2015

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Đèn khuya....

Mọi người về ồn ào
ít bửa rồi đi.....
Má lại cô đơn với cái bàn thờ Ba tối, sớm!
Tóc bạc, nhớ, quên lộn xộn.
Một câu chuyện xưa kể lại mấy mươi lần!

Nhưng xin Má , Má ơi... xin Má ngàn lần
Xin hãy sống lâu, đừng rời đi quá sớm
Xin Má hãy nhẫn nại làm cây cột chống,
để chúng con có chỗ mà bám vào tìm được cảm thông.
Nhìn được mấy đóa hồng đỏ tươi ngày Vu lan tháng 7.
Nhìn được đèn khuya hắt bóng âm thầm.
Nối kết đám con mỗi người mỗi nết.
Tụi con lớn hết rồi,
có đứa vẫn còn hay cãi, lẫy
tị nạnh, hơn thua từng chữ, từng câu.
Má ngồi im nghe,
tóc bạc trắng đầu
Mắt buồn hiu
Thở dài, thở ngắn.

Nhưng vẫn còn Má là còn kết gắn
Tám đứa con đi ngược, đi xuôi
vẫn xúm lại quây quần.
Ngày giỗ Ba vẫn còn Má tần ngần
Đứng trước mâm cơm khấn vái.
Cái bóng cô đơn nhìn mà ái ngại
Tuổi già lắt lay...
Trái chín trên cây chưa biết rụng ngày nào!
Công cha nghĩa Mẹ thâm sâu
đâu có ngại gì ngồi nghe Má kể...
Một câu chuyện xưa đến mấy mươi lần!

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

Anh Hai

Anh hai mới vừa xuất bản một tập thơ tình sau nhiều lần xuất bản chung với nhiều Nhà thơ khác!
Cầm tập thơ mà bồi hồi, chưa đọc bên trong đã biết cái tứ thơ đang chảy theo dòng nào.... Thì cũng là anh hai thôi - một người cao dong dỏng, lưng hơi khòm, cặp mắt kính cận trên một khuôn mặt hiền hậu - hiền đến  không thể có khuôn mặt nào hiền hơn thế! Anh hai cười cũng hiền, cả lúc gắt gỏng lên vì bị đám nhỏ tụi tôi trêu chọc cũng không thể dữ hơn được.
Và anh hai tên Trần Văn Nghĩa - Nhà thơ Trần Văn Nghĩa với những bài thơ tình đăng dài dài trên các trang báo, tuần báo học trò. Thơ của anh hai cũng hiền lắm, toàn là yêu mà chỉ đứng nhìn - ngắm - say lòng ... không dám nói : " Có bao nhiêu cửa trường bé học, là có bao hồn tôi quẩn quanh, ước nhìn mái tóc nghiêng vai nhỏ, chờ miệng cười...ôi! thoáng rất tình... " Để người ta đi qua rồi tiếc nuối: "  Biết xa sao vẫn yêu người, trăm năm nước chảy, thương đời thuyền nan... ". Anh hai yêu, cái tình yêu trong sáng nhẹ nhàng và dịu dàng chỉ có ở thập niên 60, 70,  tôi yêu cái hình ảnh : " Vườn nhà thoáng dáng ai xinh, ngẩn ngơ trước cổng với nghìn ước mơ..." trong thơ anh hai lắm. Thật sự cái cách yêu hiền lành và buồn hiu như thế ngày nay quá hiếm dù nó là tuổi thơ của tôi, cũng không phải là xa lắm trong mắt nhìn.
Thơ anh hai, thường là thơ lục bát, cái dòng lục bát dân dã, không giáo điều, một cô thôn nữ đang cắt lúa trên đồng cũng có thể ngẫu hứng làm được, cái loại thơ nói ra, viết ra như chữ trong lòng mình tự tuôn chảy, chẳng cần phải sửa sang hay tỉa gọt gì: " Chờ ai chờ suốt cả chiều - để con đường vắng thêm nhiều lá rơi...". Thật lòng tôi - lâu lắm lắm rồi tôi quên cái câu: " Em qua che nón làm duyên, nghìn thu rớt lá ngoài hiên ta ngồi. Giậu buồn mấy hạt mồng tơi, muốn pha mực tím ngỏ lời tương tư..." là của anh hai. Cứ thấy giây mồng tơi với những hạt tròn tròn tím đen ở đâu là tôi lại đọc giậu buồn mấy hạt mồng tơi... . Hôm nay nhìn vào tập thơ chợt bật cười : hóa ra là thơ hò vè của anh hai mình, may là mình còn chưa tưởng lầm đó là thơ của mình sáng tác.
Với tôi, thơ của anh hai có cái đặc biệt là nhẹ nhàng, mộc mạc như lời người ta nói chuyện với nhau, có lần anh hai viết đưa cho tôi - cái cô bé học lớp 7 hay 8 gì đó của Trường Gia Long, lúc nào đi học cũng lúc lắc hai cái đuôi tóc cột nơ hồng một bài thơ ( tội tôi lắm, mang tiếng là em cưng nhưng cả đời chỉ được nhắc đến một lần ): " Con đường sương ướt cỏ hừng đông, tóc thơm bé thắt chiếc nơ hồng, mùi hương bồ kết bay trong gió, sách vở học trò trong trắng trong... ". Tiếc là bài này không phải thơ tình nên trong tập thơ vắng bóng.
Gọi là anh hai, dù anh họ Trần còn tụi tôi họ Phạm vì anh hai là con nuôi của Ba Mẹ tôi. Cái duyên làm con nuôi của anh Hai cũng thật là buồn cười: Anh hai làm quen chị tôi ở cái ngôi trường hai người học chung thời trung học, cái ngôi trường trên con đường có những cây me già cỗi  như anh đã nhắc trong bài thơ: " Để tôi trở lại đường này, có ngôi trường với hàng cây me già, có người năm trước tôi xa, còn vương sân cũ trắng tà áo bay...". Chuyện không đi xa hơn vì như đã nói anh hai yêu không quyết liệt chút nào, thấy người mình để ý  yêu người khác thì rụt rè tránh sang một bên nhường đường: " Sân em trồng mấy khóm hường, muốn xin về cắm trong vườn nhà anh... " vậy rồi chỉ là : " Sáng tưới nước, chiều dạo quanh, tưởng đời như một màu xanh hẹn hò". Chán thiệt.... Nhưng vì anh hai hiền, hiền lộ rõ mồn một trên mặt mà Ba mẹ tôi lại không có con trai lớn nên thương lắm rủ anh hai làm con nuôi, anh hai nhận ngay. Thế là chúng tôi có ngay một ông anh hiền ơi là hiền để suốt ngày ăn hiếp....
Nhớ thêm cái này nữa: Ngày anh hai còn học ở đại học Sư phạm Đà Lạt. Hè năm tôi học lớp 9 lên đó ở cả tháng trời. Anh hai dắt tôi đi chơi rong ruổi khắp nơi, giới thiệu cô người yêu mới học cùng trường, nhà ở trong cư xá. Căn nhà nhỏ nhắn, êm đềm như chuyện tình của hai người ( sau đó cũng không đi đến đâu ). Cô người yêu tên Đa, người tròn tròn, nhu mì.... anh hai làm thơ cho chị Đa như vầy : " Đường về cư xá cong cong, em đi thơ cũng một dòng trôi theo"... Tôi tròn mắt nhìn anh hai, lanh chanh sửa ngay : Đường về cư xá cong cong, Đa đi lu cũng một dòng trôi theo, anh hai vừa cười, vừa giận, vừa sợ người yêu biết nên ngưng luôn không làm tiếp bài thơ mới được có hai câu.
Rồi anh hai tốt nghiệp, về quê, đi dạy, cưới vợ để có của riêng mình một bông hoa quỳnh nở muộn nhưng ngát hương :" tặng em một nhánh hoa quỳnh - chỉ đêm khuya nở riêng mình anh thôi" . anh hai giờ đã gả con, có cháu ngoại... anh em tôi vẫn cứ líu ríu nói đủ thứ chuyện trên đời khi gặp nhau dù người nào tóc cũng điểm bạc... lúc nào anh hai cũng như xưa - ăn nói mộc mạc, chân tình... chỉ duy nhất cái chữ cửa miệng : Tụi mầy làm anh " sầu" quá -  thì mất tiêu đâu đó theo dòng chảy thời gian rồi.
Thôi nhé anh hai, bây giờ đến đêm trăm năm đầu bạc rồi, ngày xuân thì tóc xanh đã qua.... một nếp nhà xinh, một vườn nho trĩu trái, một công việc cũng hiền hậu như người, một bà vợ nền nả cùng nghề và những đứa con đẹp, cháu ngoan ríu rít...... thêm một tập thơ mới toanh nữa... chắc anh hai đã thỏa lòng, không còn: " Mùa mới sang, cây nẩy lộc đâm chồi, sao đời anh chẳng đổi khác em ơi. Nghĩa là cũng ngậm ngùi và cay đắng..." phải không anh hai....
Và cuối cùng là khi đã đọc xong, kết thúc tập thơ tình gồm 65 bài của anh hai - muốn hỏi nhỏ anh hai rằng: Cái người mà : " Mối tình thơ, lứa đôi - chẳng là duyên là nợ, chẳng nên chồng nên vợ, cũng là em, thế thôi" đang ở đâu trong cõi đời mênh mông này vậy? Sao anh hai không viết như vầy nè: Xưa ta sầu chuyện yêu em, trăng khuya uống đến say mềm mới thôi... tóc xanh bạc nửa mái rồi, chữ SẦU giờ gởi mây trời đang trôi....  vậy đi anh hai, ngày xưa em học Triết - thầy Hoàng nói vầy nè: Từ tôi phút trước sang tôi phút này cách xa nhau lắm đó, không tìm lại được đâu.
Nói nhiều vậy chính là muốn chúc mừng anh hai ra tập thơ tình và muốn nói với anh hai rằng một người bận rộn như em Phượng, kiêu kỳ như em Phượng đôi khi vẫn nói thầm sao thơ của mình hay thế mà đã ngồi đọc một hơi 65 bài thơ của anh hai và viết một bài dài như thế này, anh hai thật là có phúc. 

( Chú thích của tác giả: Những câu thơ viết nghiêng, nằm trong ngoặc kép là của Nhà thơ Trần Văn Nghĩa - Trích trong tập thơ tình  Để tôi tìm lại ngày xưa - do Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Ninh Thuận xuất bản năm 2012 )

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Vĩnh viễn

Ta vì ai...
Mỗi năm lại may một chiếc áo lụa ngà.
Mỗi năm lại vì ai hái cúc vàng vào phòng một đóa.
Mỗi năm vì ai gom lá khô đốt vào đêm trừ tịch.
Vì ai gom khói thơm ủ vào tóc đen.

Nhưng mỗi năm qua đi... qua đi....
áo hình như thanh mảnh hơn một chút,
Cúc lại như không còn màu nắng vàng,
lá khô đốt lên để hương bay đi từng không,
tóc thưa thôi không còn ủ nữa...

Ta vì ai...
Lòng như tro tàn thôi không ấm lửa -
lạnh mê người đêm trừ tịch ướt mưa xuân.
Rượu dâng Trời - rót xuống đất cho nhuần.
Lại hận không thể đem người trong lòng ra vứt bỏ!

 Ai nói cái gì là buông tay -
Mọi sự thành không có ? 
Trăng khuyết đi - đến 15 lại tròn.

Vĩnh viễn vầng trăng kia luôn quay đầu lại.
Ta đầy một tâm tư si dại,
bao giờ có thể gởi hết vào hư không?

 
 

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Mùa hoa bay.

Tôi tự nhiên thấy mình mắc nợ những cánh hoa dầu...
Bởi vì tôi cứ định sẽ viết một vài chữ cho bạn bè tôi xem để đỡ nhớ về trường cũ, đỡ nhớ nhung những ngày đi học đã quá xa xôi. Đã định rồi lại quên, ngồi vào máy lại xem qua tin tức, sa đà một cách rất "Bà Tám "" vô mấy chuyện lăng nhăng , lộn xộn của mấy cô hoa hậu, diễn viên... lãng xẹt. Thiệt là lãng vì mấy chuyện đó có dính dáng gì đến mình đâu! Cũng đâu còn tuổi teen để hít hà về mấy cái chuyện đẹp, xấu, ca hay, nhảy giỏi?...
Hôm nay, sáng đi làm lại thấy những cánh hoa dầu non tơ bay xoay xoay trong gió, lại thấy mình đang mắc nợ...
Có gì đâu, những cánh hoa dầu không hương chẳng sắc. Nhưng sao cách nó tung tăng, sống thoải mái và vui vẻ suốt một đời, không mảy may ngập ngừng, tính toán là điều mà ngày xưa thì tôi không nhớ mình có cảm tưởng gì, chỉ thích đưa tay lên đón lấy khi nó rơi nhẹ như chạm vào mình, nhìn nghiêng một chút, rồi lại tung lên không cho nó tiếp tục bay. Nhưng bây giờ khi đầu đã hai thứ tóc thì tôi hết sức ngưỡng mộ...
Vậy nè, nếu bạn của tôi còn nhớ thì khi mùa hạ về, đi theo cùng mùa phượng đỏ là mùa hoa dầu bay, bay đầy trời trên con đường Điện Biên Phủ, Bà Huyện Thanh Quan ( các bạn đã đi xa lâu lắm chưa về của tôi ơi, đường Điện Biên Phủ bây giờ là đường Phan Thanh Giản của Trường Gia Long tụi mình ngày xưa đó ), vì thế chắc là Bạn phải còn nhớ và chắc chắn phải nhớ những cánh hoa bay theo gió thổi ngang bầu trời, nhẹ nhàng và thanh thoát, lãng mạn như một chàng lãng tử đang để tiếng gọi đường xa níu kéo bước chân đi ... Trời ạ, những cánh hoa bay, xoay vòng trên không như múa rồi dịu dàng rơi xuống mặt đường, êm ái như là sẵn sàng đi vào quên lảng... không nói được với Bạn điều gì sao?
Mùa hoa dầu năm nay, chắc già rồi nên rảnh rỗi, tôi cứ quên là mình đang chạy xe trên đường, quên là chung quanh đầy xe cộ ngược xuôi, cứ thấy hoa dầu bay xoay xoay trước mặt như một vũ công đường phố là bất giác mĩm cười như gặp lại người quen xưa, có hôm lại tấp xe vào lề đường để thoải mái ngắm một chút những chao ơi là gió và hoa dầu khi hai bên đang cứ quyện vào nhau mà khiêu vũ. Rồi thì lại cảm thấy vui sướng như trẻ thơ khi nhìn mặt đường bổng chốc đầy những cánh hoa rơi, trải vàng như đường lá mùa thu, làm thành phố như bất chợt được nâng lên... bay bổng, nhẹ tênh.
Nhìn hoa dầu bay lại nhớ ngày xưa, cứ mỗi đầu mùa mưa, sân Trường Gia long mình như một tấm thảm kết đầy lá vàng, lá rơi nhiều đến đổi mấy cô chú lao công đành chịu, không tài nào dọn kịp, để mặc cho bọn học trò tụi mình thích thú đi dạo trên thảm lá mà mơ mộng vu vơ... Mặc kệ tiếng chuông reo hết giờ chơi, mặc kệ sáng đầy nắng, mặc kệ trưa đầy tiếng giảng bài nôn nao, lá cứ rụng đầy, lá cứ rụng đến nổi hôm nào trời gió nhiều sân trường như dệt đầy lá bay, thơ không chịu nỗi. Có hôm, vào giờ chơi khi lá rụng giăng mắc khắp nơi, tôi đã thử kéo vạt áo dài trắng lên và trong phút chốc đã hứng được đầy một vạt áo lá vàng ( đó là vì ngày xưa trường toàn là nữ sinh nên kéo vạt áo lên một chút không sao, bây giờ các cháu nhỏ Minh Khai chắc không thể làm trò đó rồi ). Trưa tan trường, áo trắng bay đầy trên đường hòa với những cánh hoa dầu bay trong gió, đẹp không tưởng được. Và tôi của những năm xưa thường là một tay ôm cặp trước ngực, một tay níu vạt áo, nhưng hoa dầu rơi trước mặt thì lại đưa tay chụp, luống cuống để tà áo bay.... Bạn có nhớ lại chưa hởi những người Bạn Gia Long xa xưa... : Rằng Trường mình rất đẹp mùa lá rơi, mùa hoa dầu bay, mùa phượng đỏ... và cả một mùa hạ cuối cùng đầy nước mắt chia tay khi cứ mỗi buổi sáng vào lớp lại nghe tin có thêm một Bạn đã lặng lẻ theo gia đình đi xứ khác rồi....
Vậy mà đã hơn 40 năm ngày rời Trường. Tóc xanh xuân thì đã điểm bạc, những cô thiếu nữ mắt đen trong veo, má hồng tươi trong nắng, thanh mảnh dịu dàng trong tà áo dài màu nguyệt bạch ngày nào giờ đã mỗi người một nơi!... nhưng mà Bạn của tôi ơi, những cánh hoa dầu thì khác, năm nào cũng vậy, hẹn một mùa thả mình bay xoay tít mù trong gió, phiêu du trên không, tận hưởng một cuộc đời khoáng đạt, nhìn hết, thấy hết rồi từ từ rơi xuống thấp, xuống thấp để ngả mình nằm êm ái trên đường.
Bạn xưa biết không, trong khi thong thả đi qua mùa hoa bay năm này tự nhiên tôi ngộ ra rằng : Nhanh hay chậm là cách mình muốn sống. Đủ hay thiếu là cách mình đón nhận. Sâu sắc hay nông nổi là cách mình thể hiện khi nói Có và Không. Những cánh hoa dầu bay cũng dạy tôi rằng: Nhìn đi, Nó sống đã ĐỦ. Trong cuộc sống mà mình thấy quá ngắn ngủi của hoa dầu thì Nó đã kịp vui chơi, chao lượn đến nơi nó muốn, đã kịp nhìn, thấy đủ hết trên đường bay, đã kịp hưởng thụ hết cái mùi không gian thanh thanh, nhuộm đầy mình một màu thời gian tím ngát, đã kịp được ve vuốt, ôm ấp đầy người cơn gió yêu thương nên chẳng còn gì luyến tiếc... nên cứ nhẹ nhàng tiếp đất, cứ thanh thản và thanh thản sống như thế.... đến cùng.
Ngày rồi cũng sẽ hết, đêm trắng đâu có dài..., một mùa hoa bay làm tôi nhớ quá chừng những người Bạn xưa đã cùng tôi vui đùa, hứng lá thu bay đi qua đời thiếu nữ .... Nhớ thôi, còn gặp thì chưa chắc đã thật lòng yêu thương nhau vô tư như thời đi học, dù bây giờ Bạn và tôi đều đã già, nhưng sống thanh thản và nhẹ nhàng như cách của những cánh hoa dầu thì khó quá phải không?

Tuy vậy, tôi vẫn cứ thầm hỏi bao giờ  mình lại được gặp nhau, mặc lại những chiếc áo dài lụa nhẹ nhàng màu nguyệt bạch, và lại nâng nhẹ, níu nhẹ vạt áo dài vì sợ sang đường gió thổi áo bay...



Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Về thăm Ba Tháng 8

 Mưa tháng 8
dầm dề sân nước.
Cỏ dại mọc đầy,
xanh mướt.
Ba ở đó chắc buồn!
Ra, vào
sau, trước..... có một mình!
Ngày - Đêm.
Lặng thinh.
Một cõi tâm linh,
thời gian đếm ngược.
Quay quắc tìm.....

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Thời gian

Ngày xuân thì tóc xanh
Đêm trăm năm đầu bạc
...............
Thời gian như cánh hạc
bay mãi vào hư không

DỆT LỤA

      Dệt một sợi dọc
      Dệt một sợi ngang
Tình đâu lang thang
Vào trong khung cửi

     Lụa vân mây nổi

    Lụa hoa nắng vàng
Tình đầu chứa chan
sợi ngang sợi dọc

    Tơ óng màu ngọc

    chảy mềm trên tay
Em về với ai
áo vàng qua cửa....
.......
Lòng tôi nắng lửa
hong cháy nong tằm,
một mùa xa xăm
tơ không thành lụa.

                  (12.2012 )

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Về Hội An

1/ Sông Hoài

Chảy giữa lòng phố Hội
Sông Hoài
cả đời thương ai?

2/  Một góc phố cổ

Ngõ vắng, tiếng guốc khua
Rêu xanh thời gian che mái ngói
Âm dương
 

3/ Nắng thu

Nhành cúc gầy
chở trên từng cánh mỏng
Những giọt nắng mùa thu vàng óng
Bềnh bồng sợi tơ.

4/ Cúc vườn thu

Đã cuối mùa thu
Vườn xưa mới trỗ vàng hoa cúc
Ngõ xưa xanh khóm trúc
  Người xưa vắng rồi
.................
Sông xưa xuôi giòng trôi......

5/  Không đề

Trồng thêm vài khóm cúc
Gọi mùa thu....
quay lại với vườn xưa.





Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Hoa cúc quên vàng

Hương cúc chẳng còn
Mùa thu thôi quyến rủ
.............
Em nói rằng đã thôi ấp ủ,
Giấc mộng một ngày gặp Anh !
Em ơi,
Những nụ cúc xưa sẽ mãi màu xanh
trên nhánh gầy chưa kịp nở.
Mùa thu đến nửa chừng.... dang dở,
vườn cúc trong mơ hoa chưa biết có vàng?
Anh đã gởi cho ngọn gió lang thang
một mùa thu trĩu nặng....
những nắng hanh vàng và lá khô,
chỉ giữ lại cho nổi nhớ trong tim anh
đôi mắt em xưa trong như nước hồ,
dưới hàng mi rậm.
Giữ lại trong tim anh
tà áo lụa vàng e ấp...
những nụ cúc khoe mình trong lá xanh.
Giữ lại cho riêng anh
những sợi tóc mây bay trên vai mềm,
chiều đưa em xuống phố...

... Nỗi nhớ cứ ùa về như mùa hoa nở rộ,
mỗi mùa thu chợt thấy áo ai vàng.
.......................
Em nói không còn mong thu sang
vì chẳng còn mùa hoa cúc nữa,
cũng chẳng còn mong ai về thắp lửa,
đón tàu đêm xuôi nước, hẹn tương phùng!
.....................
Chia tay rồi một bến sông chung,
chiếc cầu đá chập chờn bóng nước.
Em hay Anh đã một mình quay bước?
Nụ tầm xuân quên hái,
Nụ tầm xuân khóc mãi...
Hoa cúc đã quên vàng
cho riêng một mùa thu!


Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

Cuối cùng...Ta sẽ gọi Mẹ

         Khi người ta biết nói, tiếng nói đầu tiên thường là tiếng Cha.
         Trẻ thơ bập bẹ gọi Cha và tin cậy mở to mắt nhìn, đưa tay lên chờ cha bế bằng đôi cánh tay vững chắc. Đôi tay đó nói rằng: " Bé con - hãy yên tâm. Ta sẽ nuôi nấng, che chở và đưa con vào đời 1 cách an toàn. Bằng đôi tay này Ta sẽ dẹp chông gai, lát đường, trồng hoa để con đường của con đi thật bằng phẳng, đẹp đẻ."
         Bằng đôi tay, Cha đặt con lên cánh cung và dùng toàn lực xé gió bắn mủi tên mà trên đó có ý chí của con bay đi theo con đường con muốn đi và đến. Mà than ôi, ở cái đích con đến nhiều khi con đến nơi mà Cha không chạy đến kịp để cùng cười vui với con.... Cha đã mệt mỏi ngã xuống dọc đường rồi!
         Còn Mẹ, Mẹ chính là nơi êm ấm nhất trên thế gian này mà 1 người  phải có.
         Mẹ sinh ta ra đời sau khi đã nâng niu, bao bọc, giữ gìn ta trong bụng suốt 9 tháng, 10 ngày. Mẹ cho ta lấy từ người giòng sữa ngọt ngào có lẫn vị mặn của máu. Mẹ đau đớn, khổ nhọc sinh con nhưng lại vui sướng khi nghe con gọi Cha trước tiên. Mẹ rạng rỡ khi con nằm yên, tin cậy trong tay Cha. Mẹ không muốn giành một chút công lao nào cho mình. Mẹ dạy con yêu Cha. Mẹ nói với con về những cực nhọc Cha đã làm cho con, vì con. Mẹ không nói với con về sự chăm bẩm của Mẹ đối với đứa bé sơ sinh, những giọt nước mắt sợ hải khi con đau ốm, những niềm vui khi tắm rửa, cho con ăn, nhìn con lớn lên mỗi ngày. Mẹ hạnh phúc nhìn theo con khi con bước ra cửa từ lúc con bắt đầu đi học, đến khi con đi làm, đi chơi với người yêu, đi lấy chồng, lấy vợ.... lúc nào mẹ cũng nhìn theo con dù đứa con đó mới sinh hay đã già,  Cứ Mẹ còn sống , Mẹ còn muốn nhìn thấy mà kể cả khi mắt quá mờ không còn nhìn thấy gì Mẹ cũng một mực nhìn theo con. Có thể nói nếu cái nhìn đó có thể khắc lai, để dấu lại thì một biển cát mênh mông cũng không đủ để đếm.
          Khi con chào đời - con khóc dù chưa có nước mắt, tiếng khóc đó nói rằng con cần có Cha Mẹ ở bên con. Khi con tập nói, con gọi Cha... nhưng khi con đau đớn cần chia sẻ, an ủi, khi con ý thức được những nguy hiểm chết người tiếng nói cuối cùng phát ra từ mỉệng con lại là tiếng Mẹ.
       Khoa học hình sự đã chứng minh rằng lúc người ta đau khổ cùng cực, lúc người ta hốt hoảng ... tiếng kêu thảng thốt lúc đó là " Ôi, Mẹ ơi ... " bởi vì đứa con cùng người sinh ra nó có 1 đoạn máu thịt dù đã cắt rời nhưng vĩnh viễn không đứt luôn được. Đứa bé trong bụng Mẹ ôm nhau mà sống. Đến khi ra đời - sợi dây nhau nối liền giữa Mẹ và con đã được cắt đi nhưng máu thịt của con là của Mẹ, vì vậy Mẹ sẽ đau khi ta đau, Mẹ phải buồn khi ta buồn. Mà dẫu cho ta có quên Mẹ thì Mẹ lại không thể quên ta vì ta từ Mẹ mà có, từ Mẹ mà sinh ra. Ta bắt đầu từ mầm sống của Cha nhưng mang trong mình máu thịt của Mẹ. Ta đã chia sẻ của Mẹ từ giòng máu đến xương, thịt và tinh thần.
          Và vì thế ta sinh ra, gọi Cha đầu tiên nhưng ta luôn gọi mẹ khi cần kể lể, an ủi, đỡ đần bởi  Mẹ không bao giờ thắc mắc tại sao ta gọi Mẹ. Mẹ sẽ xả thân làm tất cả những gì ta muốn, Mẹ sẽ bảo vệ ta với bản chất hung dữ của 1 con gà mái đối chọi với diều hâu. Mẹ sẽ nuốt lệ mà bênh vực ta dù lòng Mẹ có đau đớn vì ta hư hỏng .....chỉ vì 1 lẽ thông thường : Ta là con của Mẹ.
         Và ta hiểu điều đó nên ta sẽ gọi Mẹ vào những lúc ta biết sẽ không còn ai bên ta để lo lắng cho ta, không còn ai sẽ làm tất cả vì ta mà không cần hỏi bất cứ câu hỏi nào.
          Vì  thế, cuối cùng ta sẽ gọi Mẹ...
               Mẹ như chút gió trong ngày
               mát lòng ta buổi trưa đầy nắng hanh
               Mỗi khi việc lớn không thành
               Ta về bên, Mẹ dỗ dành như xưa.
               Mỗi lần nước mắt như mưa,
               ta gom oan khổ về thưa cùng người
               Mẹ ngồi chẳng nói nên lời ...
               lưng khòm mang nặng nỗi đời cho ta
              ( Những đứa con giòng họ Phạm kính gởi tặng Ba Mẹ )
         

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Xin cho ĐỦ

Xin đủ sáng
Để xóa nhòa bóng tối
Đủ bao dung để quên hết giận hờn
Đủ lòng tin để sống thật hơn
Đủ hoa cỏ để đời thêm rực rỡ

Xin thật đủ khí trời cho hơi thở
Đủ yêu thương để luôn biết yêu thương
Đủ mất mát để lòng thôi chật hẹp
Đủ thời gian để đến cửa thiên đường

Và xin đủ khoảng trời riêng nhỏ bé
trong cuộc đời cho mọi lứa đôi
Xin cho đủ những lời ca nồng ấm
tặng cho người và tặng cả cho tôi

Nếu chưa đủ .........
Xin đừng ngưng tìm kiếm
trong ngày qua những dư vị tốt lành
Để đủ niềm vui - bước qua bất hạnh
Còn nỗi đau cứ gởi trả trời xanh......

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

Gối cúc

Cúc vàng hong nắng thu
Chứa đầy một gối mộng.
 Đêm qua vợ gối đầu
    Áo đầy hương cúc ủ
    tóc thơm tràn đêm sâu.

Áo Lụa

Ta vẫn còn vườn cũ,
đốt lá đêm giao thừa,
gởi cho một mùa xưa,
mảnh tàn hương quá khứ.

Không có hoa về dự,
không còn trăng ghé thăm,
ngọn lửa đêm cuối năm
cháy nghẹn ngào lá úa.

Em xưa tên Áo Lụa,
bay mỏng manh qua đời,
trói lòng ta quá chặt
trong mảnh tình xa xôi
....................................
       Tháng Giêng rồi em ơi,
Em không về cùng tôi
đêm cuối năm đầy gió.

        Một đóm lửa nho nhỏ.........
        ......................
        thổi cháy bùng đơn côi!

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Người xưa

Hương cúc như thời gian, 
thơm bàng hoàng quá khứ
Người xưa trong áo lụa,
tiệc hoa không đến dự!

Rượu tràn chung tư lự.......
Ta say như lời thề,
lối xưa dìu ta về.
Đời chỉ toàn là mê!
   
Hình như nghìn năm rồi.
Đàn trăng thôi ngân rồi.
Mà tình trăng không rời...
Hoa vàng chi hoa ơi!

Trăng 16

Sân nhà cúc nở vàng.
..........
Hoàng hạc bất phục phản. 
Tóc xanh bối rối bạc, 
ngắn dài sợi thời gian.

Hư ảo trăng 16
Tròn thêm đêm này thôi,
rơi nhanh giọt sương sớm...
Cõi thế gian khuyết rồi!

Mảnh tình xưa rất nhẹ,
Gởi theo lá thu vàng
............................
mỗi mùa rơi một ít ...
Sao mãi còn hoang mang?

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Yêu thì nên đi đường thẳng...

Ta đang đứng ở hai bờ sông vắng.
Sao anh chưa sang?
Để cho nắng vàng
cứ rớt trên giòng sông lặng lẽ.
Để cho gió cứ lay đôi bờ lau,
những cành hoa lau rung nhẹ...
Lời của lau thầm thì những gì.... Anh có biết không?
Sao anh cứ đứng bên kia bờ sông???
Anh chờ em... tan ra thành sóng?
Hay anh chờ nghe em nói với thinh không,
rằng :" em sẽ chờ anh đi một đường vòng,
em sẽ nhắm mắt, để chỉ nghe hơi anh thở.... ?"
Anh chậm trễ,
hay là em bỡ ngỡ!
Sao mình cứ đứng yên hai bên bờ sông??? 
Để đợi chiều rơi vào trong hư không.
Để nhìn nắng rớt từng sợi trên sông.
Để hiểu rằng sẽ không có đường vòng.
Vì khi yêu - tốt nhất là nên đi đường thẳng.
Anh đừng chờ 1 dòng tin em nhắn...
Em luôn rất tự kiêu!
( Dù lòng đã liêu xiêu )...
Dù đã chờ anh từ sáng đến chiều.
Dù gió đã nổi trên giòng sông im vắng.

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Này em...

Em có như thế nào
Tôi cũng cứ yêu em
Như bình minh trải lòng cho vạn vật,
như sơn ca trời sinh ra phải hát,
như mùa xuân thì hoa trái trĩu cành!
.........................
Em có là một cô gái đành hanh,
hay nhu mì như áng văn chương cổ...
Tôi vẫn cứ yêu em như lời tôi thố lộ
riêng với trăng sao những buổi tối một mình.
......................
Được... hay thua? chỉ là chút hư vinh
Tôi được em?
Hay mất em cũng thế!
Chỉ là đau thôi...
mà quên thì không thể.
Đừng tin tôi khi tôi nói ... quên rồi.
Em vì đâu mà quanh quẩn bên tôi???
Dù tôi vẫn nói về em
bằng những lời thơ cay đắng.
thì em vẫn là cõi đời rất thật..
Một cõi đời kết nhớ thương ngọt mật,
một cõi đời như giếng trời trong vắt,
in hình tôi chao đảo bước chân đi.
...................
Vì cuộc đời luôn sắp sẵn chia ly,
tôi đem theo em vào tận chốn vô vi,
..... Em ơi,
" Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ...." ( nhạc Trịnh Công Sơn )

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Thở dài.

Giang hà sao trôi xuôi một giòng?
Mây trời sao bay chi mênh mông?
Tình ơi ... sao như giòng sông
buồn hiu không một gợn sóng!

    Người thề không quên đường xưa....
    Nhưng mùa sang mang theo trời mưa.
    Thu sang mang theo lá vàng.
    Lời thề phai theo thời gian.