Cúc vàng hong nắng thu
Chứa đầy một gối mộng.
Đêm qua vợ gối đầu
Áo đầy hương cúc ủ
tóc thơm tràn đêm sâu.
Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011
Áo Lụa
Ta vẫn còn vườn cũ,
đốt lá đêm giao thừa,
gởi cho một mùa xưa,
mảnh tàn hương quá khứ.
Không có hoa về dự,
không còn trăng ghé thăm,
ngọn lửa đêm cuối năm
cháy nghẹn ngào lá úa.
Em xưa tên Áo Lụa,
bay mỏng manh qua đời,
trói lòng ta quá chặt
trong mảnh tình xa xôi
....................................
Tháng Giêng rồi em ơi,
Em không về cùng tôi
đêm cuối năm đầy gió.
Một đóm lửa nho nhỏ.........
......................
thổi cháy bùng đơn côi!
đốt lá đêm giao thừa,
gởi cho một mùa xưa,
mảnh tàn hương quá khứ.
Không có hoa về dự,
không còn trăng ghé thăm,
ngọn lửa đêm cuối năm
cháy nghẹn ngào lá úa.
Em xưa tên Áo Lụa,
bay mỏng manh qua đời,
trói lòng ta quá chặt
trong mảnh tình xa xôi
....................................
Tháng Giêng rồi em ơi,
Em không về cùng tôi
đêm cuối năm đầy gió.
Một đóm lửa nho nhỏ.........
......................
thổi cháy bùng đơn côi!
Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011
Người xưa
Hương cúc như thời gian,
thơm bàng hoàng quá khứ
Người xưa trong áo lụa,
tiệc hoa không đến dự!
Rượu tràn chung tư lự.......
Ta say như lời thề,
lối xưa dìu ta về.
Đời chỉ toàn là mê!
Hình như nghìn năm rồi.
Đàn trăng thôi ngân rồi.
Mà tình trăng không rời...
Hoa vàng chi hoa ơi!
thơm bàng hoàng quá khứ
Người xưa trong áo lụa,
tiệc hoa không đến dự!
Rượu tràn chung tư lự.......
Ta say như lời thề,
lối xưa dìu ta về.
Đời chỉ toàn là mê!
Hình như nghìn năm rồi.
Đàn trăng thôi ngân rồi.
Mà tình trăng không rời...
Hoa vàng chi hoa ơi!
Trăng 16
Sân nhà cúc nở vàng.
..........
Hoàng hạc bất phục phản.
Tóc xanh bối rối bạc,
ngắn dài sợi thời gian.
Hư ảo trăng 16
Tròn thêm đêm này thôi,
rơi nhanh giọt sương sớm...
Cõi thế gian khuyết rồi!
Mảnh tình xưa rất nhẹ,
Gởi theo lá thu vàng
............................
mỗi mùa rơi một ít ...
Sao mãi còn hoang mang?
..........
Hoàng hạc bất phục phản.
Tóc xanh bối rối bạc,
ngắn dài sợi thời gian.
Hư ảo trăng 16
Tròn thêm đêm này thôi,
rơi nhanh giọt sương sớm...
Cõi thế gian khuyết rồi!
Mảnh tình xưa rất nhẹ,
Gởi theo lá thu vàng
............................
mỗi mùa rơi một ít ...
Sao mãi còn hoang mang?
Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011
Yêu thì nên đi đường thẳng...
Ta đang đứng ở hai bờ sông vắng.
Sao anh chưa sang?
Để cho nắng vàng
cứ rớt trên giòng sông lặng lẽ.
Để cho gió cứ lay đôi bờ lau,
những cành hoa lau rung nhẹ...
Lời của lau thầm thì những gì.... Anh có biết không?
Sao anh cứ đứng bên kia bờ sông???
Anh chờ em... tan ra thành sóng?
Hay anh chờ nghe em nói với thinh không,
rằng :" em sẽ chờ anh đi một đường vòng,
em sẽ nhắm mắt, để chỉ nghe hơi anh thở.... ?"
Anh chậm trễ,
hay là em bỡ ngỡ!
Sao mình cứ đứng yên hai bên bờ sông???
Để đợi chiều rơi vào trong hư không.
Để nhìn nắng rớt từng sợi trên sông.
Để hiểu rằng sẽ không có đường vòng.
Vì khi yêu - tốt nhất là nên đi đường thẳng.
Anh đừng chờ 1 dòng tin em nhắn...
Em luôn rất tự kiêu!
( Dù lòng đã liêu xiêu )...
Dù đã chờ anh từ sáng đến chiều.
Dù gió đã nổi trên giòng sông im vắng.
Sao anh chưa sang?
Để cho nắng vàng
cứ rớt trên giòng sông lặng lẽ.
Để cho gió cứ lay đôi bờ lau,
những cành hoa lau rung nhẹ...
Lời của lau thầm thì những gì.... Anh có biết không?
Sao anh cứ đứng bên kia bờ sông???
Anh chờ em... tan ra thành sóng?
Hay anh chờ nghe em nói với thinh không,
rằng :" em sẽ chờ anh đi một đường vòng,
em sẽ nhắm mắt, để chỉ nghe hơi anh thở.... ?"
Anh chậm trễ,
hay là em bỡ ngỡ!
Sao mình cứ đứng yên hai bên bờ sông???
Để đợi chiều rơi vào trong hư không.
Để nhìn nắng rớt từng sợi trên sông.
Để hiểu rằng sẽ không có đường vòng.
Vì khi yêu - tốt nhất là nên đi đường thẳng.
Anh đừng chờ 1 dòng tin em nhắn...
Em luôn rất tự kiêu!
( Dù lòng đã liêu xiêu )...
Dù đã chờ anh từ sáng đến chiều.
Dù gió đã nổi trên giòng sông im vắng.
Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011
Này em...
Em có như thế nào
Tôi cũng cứ yêu em
Như bình minh trải lòng cho vạn vật,
như sơn ca trời sinh ra phải hát,
như mùa xuân thì hoa trái trĩu cành!
.........................
Em có là một cô gái đành hanh,
hay nhu mì như áng văn chương cổ...
Tôi vẫn cứ yêu em như lời tôi thố lộ
riêng với trăng sao những buổi tối một mình.
......................
Được... hay thua? chỉ là chút hư vinh
Tôi được em?
Hay mất em cũng thế!
Chỉ là đau thôi...
mà quên thì không thể.
Đừng tin tôi khi tôi nói ... quên rồi.
Em vì đâu mà quanh quẩn bên tôi???
Dù tôi vẫn nói về em
bằng những lời thơ cay đắng.
thì em vẫn là cõi đời rất thật..
Một cõi đời kết nhớ thương ngọt mật,
một cõi đời như giếng trời trong vắt,
in hình tôi chao đảo bước chân đi.
...................
Vì cuộc đời luôn sắp sẵn chia ly,
tôi đem theo em vào tận chốn vô vi,
..... Em ơi,
" Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ...." ( nhạc Trịnh Công Sơn )
Tôi cũng cứ yêu em
Như bình minh trải lòng cho vạn vật,
như sơn ca trời sinh ra phải hát,
như mùa xuân thì hoa trái trĩu cành!
.........................
Em có là một cô gái đành hanh,
hay nhu mì như áng văn chương cổ...
Tôi vẫn cứ yêu em như lời tôi thố lộ
riêng với trăng sao những buổi tối một mình.
......................
Được... hay thua? chỉ là chút hư vinh
Tôi được em?
Hay mất em cũng thế!
Chỉ là đau thôi...
mà quên thì không thể.
Đừng tin tôi khi tôi nói ... quên rồi.
Em vì đâu mà quanh quẩn bên tôi???
Dù tôi vẫn nói về em
bằng những lời thơ cay đắng.
thì em vẫn là cõi đời rất thật..
Một cõi đời kết nhớ thương ngọt mật,
một cõi đời như giếng trời trong vắt,
in hình tôi chao đảo bước chân đi.
...................
Vì cuộc đời luôn sắp sẵn chia ly,
tôi đem theo em vào tận chốn vô vi,
..... Em ơi,
" Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ...." ( nhạc Trịnh Công Sơn )
Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011
Thở dài.
Giang hà sao trôi xuôi một giòng?
Mây trời sao bay chi mênh mông?
Tình ơi ... sao như giòng sông
buồn hiu không một gợn sóng!
Người thề không quên đường xưa....
Nhưng mùa sang mang theo trời mưa.
Thu sang mang theo lá vàng.
Lời thề phai theo thời gian.
Mây trời sao bay chi mênh mông?
Tình ơi ... sao như giòng sông
buồn hiu không một gợn sóng!
Người thề không quên đường xưa....
Nhưng mùa sang mang theo trời mưa.
Thu sang mang theo lá vàng.
Lời thề phai theo thời gian.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)