Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Về thăm Ba Tháng 8

 Mưa tháng 8
dầm dề sân nước.
Cỏ dại mọc đầy,
xanh mướt.
Ba ở đó chắc buồn!
Ra, vào
sau, trước..... có một mình!
Ngày - Đêm.
Lặng thinh.
Một cõi tâm linh,
thời gian đếm ngược.
Quay quắc tìm.....

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Thời gian

Ngày xuân thì tóc xanh
Đêm trăm năm đầu bạc
...............
Thời gian như cánh hạc
bay mãi vào hư không

DỆT LỤA

      Dệt một sợi dọc
      Dệt một sợi ngang
Tình đâu lang thang
Vào trong khung cửi

     Lụa vân mây nổi

    Lụa hoa nắng vàng
Tình đầu chứa chan
sợi ngang sợi dọc

    Tơ óng màu ngọc

    chảy mềm trên tay
Em về với ai
áo vàng qua cửa....
.......
Lòng tôi nắng lửa
hong cháy nong tằm,
một mùa xa xăm
tơ không thành lụa.

                  (12.2012 )

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Về Hội An

1/ Sông Hoài

Chảy giữa lòng phố Hội
Sông Hoài
cả đời thương ai?

2/  Một góc phố cổ

Ngõ vắng, tiếng guốc khua
Rêu xanh thời gian che mái ngói
Âm dương
 

3/ Nắng thu

Nhành cúc gầy
chở trên từng cánh mỏng
Những giọt nắng mùa thu vàng óng
Bềnh bồng sợi tơ.

4/ Cúc vườn thu

Đã cuối mùa thu
Vườn xưa mới trỗ vàng hoa cúc
Ngõ xưa xanh khóm trúc
  Người xưa vắng rồi
.................
Sông xưa xuôi giòng trôi......

5/  Không đề

Trồng thêm vài khóm cúc
Gọi mùa thu....
quay lại với vườn xưa.





Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Hoa cúc quên vàng

Hương cúc chẳng còn
Mùa thu thôi quyến rủ
.............
Em nói rằng đã thôi ấp ủ,
Giấc mộng một ngày gặp Anh !
Em ơi,
Những nụ cúc xưa sẽ mãi màu xanh
trên nhánh gầy chưa kịp nở.
Mùa thu đến nửa chừng.... dang dở,
vườn cúc trong mơ hoa chưa biết có vàng?
Anh đã gởi cho ngọn gió lang thang
một mùa thu trĩu nặng....
những nắng hanh vàng và lá khô,
chỉ giữ lại cho nổi nhớ trong tim anh
đôi mắt em xưa trong như nước hồ,
dưới hàng mi rậm.
Giữ lại trong tim anh
tà áo lụa vàng e ấp...
những nụ cúc khoe mình trong lá xanh.
Giữ lại cho riêng anh
những sợi tóc mây bay trên vai mềm,
chiều đưa em xuống phố...

... Nỗi nhớ cứ ùa về như mùa hoa nở rộ,
mỗi mùa thu chợt thấy áo ai vàng.
.......................
Em nói không còn mong thu sang
vì chẳng còn mùa hoa cúc nữa,
cũng chẳng còn mong ai về thắp lửa,
đón tàu đêm xuôi nước, hẹn tương phùng!
.....................
Chia tay rồi một bến sông chung,
chiếc cầu đá chập chờn bóng nước.
Em hay Anh đã một mình quay bước?
Nụ tầm xuân quên hái,
Nụ tầm xuân khóc mãi...
Hoa cúc đã quên vàng
cho riêng một mùa thu!


Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

Cuối cùng...Ta sẽ gọi Mẹ

         Khi người ta biết nói, tiếng nói đầu tiên thường là tiếng Cha.
         Trẻ thơ bập bẹ gọi Cha và tin cậy mở to mắt nhìn, đưa tay lên chờ cha bế bằng đôi cánh tay vững chắc. Đôi tay đó nói rằng: " Bé con - hãy yên tâm. Ta sẽ nuôi nấng, che chở và đưa con vào đời 1 cách an toàn. Bằng đôi tay này Ta sẽ dẹp chông gai, lát đường, trồng hoa để con đường của con đi thật bằng phẳng, đẹp đẻ."
         Bằng đôi tay, Cha đặt con lên cánh cung và dùng toàn lực xé gió bắn mủi tên mà trên đó có ý chí của con bay đi theo con đường con muốn đi và đến. Mà than ôi, ở cái đích con đến nhiều khi con đến nơi mà Cha không chạy đến kịp để cùng cười vui với con.... Cha đã mệt mỏi ngã xuống dọc đường rồi!
         Còn Mẹ, Mẹ chính là nơi êm ấm nhất trên thế gian này mà 1 người  phải có.
         Mẹ sinh ta ra đời sau khi đã nâng niu, bao bọc, giữ gìn ta trong bụng suốt 9 tháng, 10 ngày. Mẹ cho ta lấy từ người giòng sữa ngọt ngào có lẫn vị mặn của máu. Mẹ đau đớn, khổ nhọc sinh con nhưng lại vui sướng khi nghe con gọi Cha trước tiên. Mẹ rạng rỡ khi con nằm yên, tin cậy trong tay Cha. Mẹ không muốn giành một chút công lao nào cho mình. Mẹ dạy con yêu Cha. Mẹ nói với con về những cực nhọc Cha đã làm cho con, vì con. Mẹ không nói với con về sự chăm bẩm của Mẹ đối với đứa bé sơ sinh, những giọt nước mắt sợ hải khi con đau ốm, những niềm vui khi tắm rửa, cho con ăn, nhìn con lớn lên mỗi ngày. Mẹ hạnh phúc nhìn theo con khi con bước ra cửa từ lúc con bắt đầu đi học, đến khi con đi làm, đi chơi với người yêu, đi lấy chồng, lấy vợ.... lúc nào mẹ cũng nhìn theo con dù đứa con đó mới sinh hay đã già,  Cứ Mẹ còn sống , Mẹ còn muốn nhìn thấy mà kể cả khi mắt quá mờ không còn nhìn thấy gì Mẹ cũng một mực nhìn theo con. Có thể nói nếu cái nhìn đó có thể khắc lai, để dấu lại thì một biển cát mênh mông cũng không đủ để đếm.
          Khi con chào đời - con khóc dù chưa có nước mắt, tiếng khóc đó nói rằng con cần có Cha Mẹ ở bên con. Khi con tập nói, con gọi Cha... nhưng khi con đau đớn cần chia sẻ, an ủi, khi con ý thức được những nguy hiểm chết người tiếng nói cuối cùng phát ra từ mỉệng con lại là tiếng Mẹ.
       Khoa học hình sự đã chứng minh rằng lúc người ta đau khổ cùng cực, lúc người ta hốt hoảng ... tiếng kêu thảng thốt lúc đó là " Ôi, Mẹ ơi ... " bởi vì đứa con cùng người sinh ra nó có 1 đoạn máu thịt dù đã cắt rời nhưng vĩnh viễn không đứt luôn được. Đứa bé trong bụng Mẹ ôm nhau mà sống. Đến khi ra đời - sợi dây nhau nối liền giữa Mẹ và con đã được cắt đi nhưng máu thịt của con là của Mẹ, vì vậy Mẹ sẽ đau khi ta đau, Mẹ phải buồn khi ta buồn. Mà dẫu cho ta có quên Mẹ thì Mẹ lại không thể quên ta vì ta từ Mẹ mà có, từ Mẹ mà sinh ra. Ta bắt đầu từ mầm sống của Cha nhưng mang trong mình máu thịt của Mẹ. Ta đã chia sẻ của Mẹ từ giòng máu đến xương, thịt và tinh thần.
          Và vì thế ta sinh ra, gọi Cha đầu tiên nhưng ta luôn gọi mẹ khi cần kể lể, an ủi, đỡ đần bởi  Mẹ không bao giờ thắc mắc tại sao ta gọi Mẹ. Mẹ sẽ xả thân làm tất cả những gì ta muốn, Mẹ sẽ bảo vệ ta với bản chất hung dữ của 1 con gà mái đối chọi với diều hâu. Mẹ sẽ nuốt lệ mà bênh vực ta dù lòng Mẹ có đau đớn vì ta hư hỏng .....chỉ vì 1 lẽ thông thường : Ta là con của Mẹ.
         Và ta hiểu điều đó nên ta sẽ gọi Mẹ vào những lúc ta biết sẽ không còn ai bên ta để lo lắng cho ta, không còn ai sẽ làm tất cả vì ta mà không cần hỏi bất cứ câu hỏi nào.
          Vì  thế, cuối cùng ta sẽ gọi Mẹ...
               Mẹ như chút gió trong ngày
               mát lòng ta buổi trưa đầy nắng hanh
               Mỗi khi việc lớn không thành
               Ta về bên, Mẹ dỗ dành như xưa.
               Mỗi lần nước mắt như mưa,
               ta gom oan khổ về thưa cùng người
               Mẹ ngồi chẳng nói nên lời ...
               lưng khòm mang nặng nỗi đời cho ta
              ( Những đứa con giòng họ Phạm kính gởi tặng Ba Mẹ )
         

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Xin cho ĐỦ

Xin đủ sáng
Để xóa nhòa bóng tối
Đủ bao dung để quên hết giận hờn
Đủ lòng tin để sống thật hơn
Đủ hoa cỏ để đời thêm rực rỡ

Xin thật đủ khí trời cho hơi thở
Đủ yêu thương để luôn biết yêu thương
Đủ mất mát để lòng thôi chật hẹp
Đủ thời gian để đến cửa thiên đường

Và xin đủ khoảng trời riêng nhỏ bé
trong cuộc đời cho mọi lứa đôi
Xin cho đủ những lời ca nồng ấm
tặng cho người và tặng cả cho tôi

Nếu chưa đủ .........
Xin đừng ngưng tìm kiếm
trong ngày qua những dư vị tốt lành
Để đủ niềm vui - bước qua bất hạnh
Còn nỗi đau cứ gởi trả trời xanh......